Sống Đẹp
Con người sống để yêu thương
Mỉm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai Home of the world famous SS President Coolidge.
Pacific Dive is located in the Pacific Island of Espiritu Santo, The largest of 83 islands in Vanuatu. We are a registered SSI training facility, as well as being the only dive operation in Vanuatu with a full time GUE instructor on staff.
07/08/2026
Chị 9 tuổi bế e-m 3 tu-ổ-i tìm về ông bà nội sau biến cố gia đình nhưng bị đ-uổi thẳng ra đường. Một bát cơm nguội của người phụ nữ t-àn t-ật đã thay đổi số phận hai đứa trẻ. 20 năm sau, khi ông bà đến đòi 200 triệu, câu đáp của cháu gái khiến cả làng lặng người rồi vỗ tay rần rần.
Bầu trời vùng cao Tây Bắc chìm trong màn mưa nặng hạt, từng cơn gió lạnh rít qua những triền đồi khiến khung cảnh càng thêm hiu quạnh. Giữa con đường đất lầy lội, cô bé Ngọc mới chín tuổi ôm chặt cậu em trai bốn tuổi tên Minh đang sốt mê man trong lòng. Quần áo hai chị em ướt sũng, đôi chân nhỏ tím tái vì rét nhưng vẫn cố lê từng bước về nơi duy nhất mà các em nghĩ mình còn có thể nương tựa.
Biến cố xảy đến quá đột ngột. Một vụ tai nạn giao thông đã cướp đi cả cha lẫn mẹ chỉ trong cùng một ngày, để lại hai đứa trẻ bơ vơ giữa cuộc đời. Không còn họ hàng nào thân thích, Ngọc chỉ biết đưa em tìm đến căn nhà của ông bà nội ở cuối bản, hy vọng sẽ được dang tay cưu mang.
Thế nhưng, khi vừa gõ cửa, điều chờ đợi hai chị em lại là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.
"Các người đi ngay khỏi đây!"
Tiếng quát của ông Phúc vang lên đầy giận dữ. Ông đứng chắn trước cổng, ánh mắt lạnh lẽo như chưa từng có quan hệ máu mủ với hai đứa trẻ.
Bên cạnh, bà Lý khoanh tay, gương mặt không chút thương cảm. Bà buông từng lời cay nghiệt:
"Con trai tôi mất rồi thì các người còn quay về làm gì? Mẹ các người đem vận rủi đến nhà này, giờ lại định để hai đứa nhỏ bám lấy chúng tôi sao? Đi đi, đừng đứng trước cửa nữa."
Mỗi câu nói như nhát dao cứa vào trái tim non nớt của Ngọc. Cô bé ôm em chặt hơn, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy dài trên khuôn mặt gầy guộc.
Ngọc vừa khóc vừa quỳ xuống trước cánh cổng sắt.
"Ông bà ơi... em Minh sốt cao lắm. Chỉ cần cho em con nằm nhờ một đêm thôi. Sáng mai chúng con sẽ đi ngay..."
Giọng nói nhỏ bé gần như bị tiếng mưa át mất.
Nhưng đáp lại chỉ là cái lắc đầu lạnh nhạt.
Ông Phúc nhếch môi:
"Ốm thì đưa nó ra suối rửa mặt cho tỉnh. Đừng đứng đây làm phiền."
Nói dứt lời, ông đóng sầm cánh cổng trước mặt hai chị em.
Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc, cũng là lúc hy vọng cuối cùng của Ngọc hoàn toàn tan biến. Hai chị em ngồi co ro dưới mái hiên nhà hàng xóm bỏ hoang. Minh run lên từng cơn vì sốt, đôi môi tím tái. Ngọc chỉ biết ôm em vào lòng, lấy thân mình che gió mà bất lực nhìn màn mưa trắng xóa trước mắt.
Đúng lúc ấy, từ căn chòi nhỏ bên đường, một người phụ nữ chống nạng chậm rãi bước ra. Đó là bà Sáu, người góa phụ bị mất một chân sau một vụ sạt lở nhiều năm trước. Cuộc sống của bà vốn rất nghèo khó, hằng ngày chỉ sống bằng nghề đan rổ rá thuê.
Nhìn hai đứa trẻ co ro trong mưa, bà không cầm được nước mắt.
Bà lặng lẽ đưa hai chị em vào căn nhà lá đơn sơ của mình, lấy chiếc khăn cũ lau khô người cho các em rồi bưng ra một bát cơm nguội còn sót lại từ bữa trưa cùng ít muối vừng.
"Bà chẳng có gì ngon, các cháu ăn tạm rồi nghỉ đã."
Đối với nhiều người, đó chỉ là bữa cơm đạm bạc. Nhưng với Ngọc và Minh, đó là bữa ăn cứu sống cả tuổi thơ của hai chị em.
Đêm ấy, bà Sáu thức trắng, liên tục chườm khăn mát và sắc lá thuốc hạ sốt cho Minh. May mắn thay, đến sáng hôm sau, cậu bé dần tỉnh lại.
Những năm sau đó, tuy cuộc sống thiếu thốn nhưng ba bà cháu luôn yêu thương, đùm bọc nhau. Ngọc vừa đi học vừa phụ bà Sáu làm việc nhà, còn Minh chăm chỉ học hành với lời hứa sau này sẽ báo đáp người đã cứu mình.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Hai mươi năm sau...
Ngọc đã trở thành giám đốc một công ty nông sản lớn, còn Minh là bác sĩ công tác tại bệnh viện tỉnh. Hai chị em đón bà Sáu về sống trong căn nhà khang trang, chăm sóc bà như mẹ ruột.
Tin tức ấy cuối cùng cũng đến tai ông Phúc và bà Lý.
Biết các cháu thành đạt, hai người tìm đến với lý do tuổi già khó khăn, làm ăn thua lỗ và yêu cầu Ngọc đưa ngay hai trăm triệu đồng để "báo hiếu ông bà".
Trước mặt đông đảo bà con trong thôn, ông Phúc còn lớn tiếng:
"Máu mủ thì phải có trách nhiệm. Ông bà nuôi bố mày lớn khôn, giờ chúng mày trả ơn là chuyện đương nhiên."
Không khí bỗng im lặng.
Ngọc từ tốn bước tới, nhìn hai người từng nhẫn tâm đuổi mình giữa đêm mưa năm ấy.
Cô nhẹ nhàng nói:.. 👇 👇
07/08/2026
Cái kết không có hậu 😂
07/08/2026
Một người đàn ông ngh:èo mang chiếc nhẫn đồng nát đi bán để mua chữa bệnh cho vợ. Chủ tiệm vàng giả vờ soi kính lúp thật kỹ rồi phán: "Đây là chiếc nhẫn quý hiếm, tôi mua lại 20 triệu"...
Ông cất chiếc nhẫn đồng vào tủ kính trưng bày như một báu vật. Hành động kỳ lạ của ông chủ tiệm kim hoàn sành sỏi khiến những người chứng kiến không khỏi thắc mắc: Liệu đây là một sự nhầm lẫn t:ai h:ại hay còn bí mật nào ẩn giấu sau lớp đồng rỉ sét kia?
Chiều muộn, những tiếng xe cộ ồn ào ngoài đại lộ vẫn không ngừng vọng lên căn phòng trọ chật hẹp nằm phía sau khu chợ cũ. Anh Bình ngồi lặng bên chiếc giường sắt ọp ẹp, đôi bàn tay chai sần vì nhiều năm bốc vác ở bến hàng đang nhẹ nhàng xoa đôi chân phù nề của vợ. Chị Hạnh mắc bệnh đã nhiều tuần, cơn ho triền miên khiến gương mặt vốn xanh xao nay càng hốc hác. Trong nhà chẳng còn bao nhiêu gạo, tiền thuê phòng đã quá hạn, còn tiền mua thuốc thì hoàn toàn không có.
Đang ngồi thất thần, ánh mắt anh Bình chợt dừng lại ở một chiếc nhẫn cũ kỹ đặt trên góc bàn. Đó là món đồ anh tình cờ nhặt được khi thu dọn đống phế liệu tại một nhà kho cũ bị tháo dỡ cách đây vài tháng. Chiếc nhẫn méo mó, phủ đầy lớp gỉ xanh, nhìn chẳng khác gì một miếng đồng bỏ đi. Anh từng cẩn thận chùi sạch rồi định giữ lại làm món quà kỷ niệm dành tặng vợ trong ngày hai người tròn mười năm gắn bó. Nhưng giờ đây, khi bệnh tật và nghèo khó bủa vây, thứ tưởng như vô giá trị ấy lại trở thành hy vọng cuối cùng.
Anh cẩn thận gói chiếc nhẫn vào một tờ giấy cũ rồi dắt chiếc xe đạp cọc cạch rời khỏi khu trọ. Đi qua nhiều cửa hàng vàng bạc sáng choang, anh chỉ dám đứng nhìn từ xa vì mặc cảm với bộ quần áo bạc màu và đôi dép đã mòn gót. Sau một hồi do dự, anh dừng trước một tiệm kim hoàn nhỏ nằm trên con phố yên tĩnh, tấm biển gỗ đề dòng chữ: "Kim Hoàn Minh Tín".
Bên trong cửa hàng, không gian mát lạnh đối lập hẳn với cái nắng oi ả bên ngoài. Chủ tiệm là ông Phúc, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi với mái tóc điểm bạc và ánh mắt hiền hậu sau cặp kính.
Nhìn thấy vị khách có vẻ ngập ngừng, ông Phúc mỉm cười niềm nở:
— Anh cần mua hay bán món gì vậy?
Anh Bình bối rối mở gói giấy, đặt chiếc nhẫn cũ lên mặt tủ kính rồi lí nhí: — Vợ tôi đang bệnh nặng. Tôi không còn gì đáng giá cả. Mong bác xem giúp, nếu bán được vài trăm nghìn thì tôi cũng đủ mua thuốc cho bà ấy.
Ông Phúc cầm chiếc nhẫn lên, lặng lẽ quan sát. Chỉ cần chạm tay, với kinh nghiệm hơn ba mươi năm trong nghề, ông hiểu ngay đó chỉ là một chiếc nhẫn bằng hợp kim đồng cũ, giá trị vật chất gần như không đáng kể. Thế nhưng, khi ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, ông bắt gặp gương mặt khắc khổ, đôi bàn tay đầy vết nứt và ánh mắt chứa đựng sự bất lực của một người chồng đang cố bấu víu lấy tia hy vọng cuối cùng.
Ông Phúc khẽ lấy kính lúp đặt lên mắt, chăm chú soi chiếc nhẫn rất lâu như đang kiểm định một món cổ vật quý hiếm. Một lúc sau, ông chậm rãi gật đầu rồi nói với vẻ đầy chắc chắn:
— Đây không phải loại đồng thông thường. Nếu tôi đoán không nhầm thì là một dạng đồng cổ khá hiếm. Tôi có thể mua lại với giá hai mươi triệu đồng.
Anh Bình chết lặng. Anh cứ ngỡ mình nghe nhầm nên lắp bắp hỏi lại vài lần. Khi ông Phúc thật sự đếm đủ hai mươi triệu trao tận tay, đôi mắt anh đỏ hoe vì xúc động. Anh cúi đầu cảm ơn liên tục rồi vội vàng chạy đến hiệu thuốc và bệnh viện để lo cho vợ.
Sau khi anh Bình rời đi, nhiều vị khách trong cửa hàng đều ngạc nhiên. Họ nhìn thấy ông Phúc cẩn thận lau sạch chiếc nhẫn rồi đặt vào tủ kính, ngay vị trí trang trọng nhất, như thể đó là một món bảo vật vô giá.
Một người khách tò mò hỏi:
— Thưa ông, chiếc nhẫn ấy thật sự đáng giá đến vậy sao?
Ông Phúc chỉ mỉm cười rồi chậm rãi đáp:..Xem tiếp tại bình luận 👇👇
07/08/2026
Tôi tỉnh dậy sau ca ph-ẫu th-uật và nghe chính chồng mình nói với mẹ: 'Đợi cô ấy khỏe lại hãy ly hôn, con không muốn mang tiếng bỏ vợ b-ệnh t-ật'… Tôi nằm trên giường bệnh giả vờ chưa nghe thấy, rồi bắt đầu kế hoạch khiến người đã phản bội mình phải trả giá! TRUYỆN NGẮN
Tôi tỉnh lại sau ca phẫu thuật trong một căn phòng trắng lạnh của Bệnh viện Nhân dân số 1 Hàng Châu.
Nhưng tôi không mở mắt.
Bởi ngay ngoài cánh cửa khép hờ, giọng chồng tôi vang lên:
“Đợi cô ấy khỏe lại rồi hãy ly hôn. Con không muốn người ngoài nói con vừa thấy vợ bệnh đã vội bỏ.”
Mẹ chồng tôi thấp giọng:
“Thế còn Tiểu Mạn? Con bé đã chờ con hai năm rồi.”
Hai năm.
Tôi và Trình Hạo kết hôn mới năm năm.
Bàn tay dưới chăn của tôi siết chặt đến lạnh ngắt, nhưng tôi vẫn nằm bất động, giả vờ chưa tỉnh.
Rồi tôi nghe thêm một câu.
“Chỉ cần Thanh Nghiên ký giấy ủy quyền quản lý tài sản trong thời gian dưỡng bệnh, sau này mọi chuyện sẽ dễ hơn.”
Hóa ra thứ anh muốn rời bỏ không chỉ là cuộc hôn nhân này.
Anh còn đang tính đến những thứ thuộc về tôi.
Vài giờ sau, khi Trình Hạo bước vào, tôi mới từ từ mở mắt.
Anh lập tức nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy lo lắng:
“Thanh Nghiên! Em tỉnh rồi? Em làm anh sợ chết khiếp.”
Tôi nhìn gương mặt người đàn ông đã ngủ bên cạnh mình suốt năm năm, cố nuốt xuống cảm giác lạnh buốt trong lòng.
“Anh sẽ ở bên em chứ?”
Anh gần như không do dự.
“Tất nhiên. Anh là chồng em mà.”
Tôi mỉm cười.
“Vậy là tốt.”
Ba ngày sau, anh mang đến một tập hồ sơ màu xám.
“Em đang yếu, chuyện công ty cứ để anh xử lý. Chỉ cần ký giấy ủy quyền này thôi.”
Tôi cầm bút.
Trình Hạo ngồi sát bên cạnh, ánh mắt dán vào đầu bút của tôi.
“Chỉ là thủ tục thôi, em đừng nghĩ nhiều.”
Tôi nhìn anh.
“Anh là chồng em, chắc chắn sẽ không làm gì hại em… đúng không?”
Anh mỉm cười:
“Em còn phải hỏi sao?”
Ngay khi đầu bút sắp chạm giấy, tôi bỗng ôm bụng.
“Em chóng mặt quá… để mai nhé.”
Nụ cười của anh cứng lại chỉ trong tích tắc.
Nhưng chính khoảnh khắc đó khiến tôi biết mình đã đoán đúng.
Đêm hôm ấy, tôi gọi cho Chu Vãn Tình.
“Mình muốn cậu điều tra Trình Hạo.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Cậu phát hiện chuyện gì rồi?”
“Tìm cho mình một người tên Hạ Mạn.”
Hai ngày sau, điện thoại tôi nhận được một bức ảnh.
Trình Hạo đứng trước cửa một căn hộ cao cấp ở quận Tân Thành. Một cô gái mặc áo len màu kem mở cửa. Anh cúi xuống hôn lên trán cô ta như một người chồng trở về nhà.
Tin nhắn của Vãn Tình hiện lên:
“Căn hộ này do Trình Hạo thuê.”
Tôi nhìn bức ảnh rất lâu rồi chỉ trả lời:
“Điều tra tiếp. Cả tiền bạc nữa.”
Nhưng điều khiến tôi thực sự lạnh người không phải Hạ Mạn.
Mà là một cái tên xuất hiện trong hồ sơ tài chính vài ngày sau.
**Khải Thịnh.**
Gần bốn triệu nhân dân tệ đã lần lượt được chuyển từ những thương vụ liên quan đến công ty gia đình tôi sang doanh nghiệp này.
Người đại diện lại là họ hàng bên mẹ chồng.
Luật sư Tưởng nhìn tôi nghiêm nghị:
“Cô Lâm, chuyện này có thể không còn đơn thuần là vấn đề hôn nhân.”
Tôi hỏi:
“Nếu bây giờ tôi vạch mặt anh ta thì sao?”
“Anh ta sẽ lập tức đề phòng.”
Tôi khép tập hồ sơ.
“Vậy thì chưa.”
Tôi vẫn về nhà, vẫn uống cháo Trình Hạo nấu, vẫn giả vờ yếu đuối.
Thậm chí còn nói:
“Nếu bố em làm khó anh trong cuộc họp cổ đông, em sẽ đứng về phía anh.”
Anh nắm tay tôi, nhẹ nhõm:
“Anh biết chỉ có em luôn tin anh.”
Tôi cười.
Cho đến ngày sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ chồng.
Bà mặc sườn xám đỏ, mời gần hết họ hàng và đối tác đến nhà hàng bên Tây Hồ.
Giữa bữa tiệc, Hạ Mạn cũng xuất hiện.
Cô ta nhìn tôi, giả vờ xa lạ:
“Chào chị Lâm.”
Tôi nâng ly trà.
“Cô Hạ, cuối cùng cũng gặp cô.”
Trình Hạo lập tức quay sang nhìn tôi.
“Thanh Nghiên… em biết cô ấy?”
Tôi chỉ mỉm cười.
Đến lúc bà Ngọc Lan bước lên sân khấu cắt bánh, tôi cũng đứng dậy.
“Mẹ, con có một món quà muốn tặng mẹ.”
Trình Hạo cau mày:
“Em chuẩn bị gì vậy?”
Tôi nhận lấy micro.
“Không phải thứ gì đắt tiền.”
Phía sau tôi, màn hình LED khổng lồ đột nhiên sáng lên.
Nụ cười trên mặt Trình Hạo biến mất.
Mẹ chồng tôi đứng bật dậy.
Còn bức hình đầu tiên vừa xuất hiện trên màn hình…
chính là thứ mà cả hai người họ chưa từng nghĩ tôi có thể nhìn thấy.
HẾT PHẦN 1... BÍ MẬT PHÍA SAU VẪN CHƯA ĐƯỢC HÉ LỘ, ĐÓN XEM PHẦN 2 CỦA CÂU CHUYỆN.
07/08/2026
Ngày chia gia sản, anh trai lấy nhà, chị gái lấy xe, mẹ đưa sổ tiết kiệm cho anh, đưa vòng vàng cho chị.
Đến lượt tôi.
Trong phòng khách chỉ còn lại một chiếc tủ cũ.
Sơn đỏ b**g tróc, một chân tủ còn phải kê bằng gạch.
Chị dâu cười khẩy: “Cái thứ đồng nát này, vứt đi chẳng ai thèm.”
Mẹ liếc nhìn tôi: “Út à, con nhỏ nhất, hãy hiểu chuyện một chút.”
Tôi nhìn chiếc tủ đó.
Được thôi.
Tôi chuyển nó đi.
1.
Hôm đó là ngày 26 tháng Chạp.
Bố tôi mất được 49 ngày.
Ngày thất đầu, anh không đến, chị cũng không đến.
Ngày thứ hai, không đến.
Ngày thứ ba, vẫn không đến.
Mãi đến ngày 49, mẹ gọi điện bảo “chia gia sản”, hai người họ có mặt ngay lập tức.
Anh lái xe từ thành phố về, mất ba tiếng rưỡi.
Chị bắt xe từ thành phố bên cạnh về, mất một tiếng rưỡi.
Suốt 73 ngày bố nằm viện, tôi đã gọi không dưới 20 cuộc điện thoại.
Anh bảo bận.
Chị bảo không rời đi được.
73 ngày, không một ai đến thay tôi.
Tôi một mình ngủ ở hành lang bệnh viện suốt 73 đêm.
Ngay cả trở mình cũng không dám, sợ làm phiền giường bên cạnh.
Những ngày cuối đời, bố không còn nói được nữa.
Ông nắm chặt tay tôi, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm ra cửa.
Tôi biết ông đang đợi ai.
Nhưng chẳng có ai đến cả.
Tôi nói: “Bố ơi, ngày mai anh chị sẽ đến.”
Ông nhìn tôi một cái, rồi nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau, ông ra đi.
Anh và chị vẫn không xuất hiện.
Mẹ gọi cho anh: “Bố con mất rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
“Đám tang tính sao?”
Không phải là “Con về ngay đây”, mà là “Đám tang tính sao”.
Tôi nắm lấy tay bố, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Mọi việc hậu sự đều do một mình tôi lo.
Chọn huyệt, mua quan tài, đặt cỗ, phát cáo phó.
Anh nói qua điện thoại: “Đừng đặt cỗ đắt quá, không cần thiết.”
Anh không bỏ ra một xu nào.
Chị nói: “Chị thực sự không dời đi được, em cứ sắp xếp trước đi.”
Chị cũng không bỏ ra một xu nào.
Ngày nhập quan, mẹ tôi đứng trong linh đường, nhìn họ hàng đi tới đi lui.
Bà nói một câu: “Út à, anh chị con bận, con chịu khó thông cảm.”
Tôi bưng di ảnh của bố, không nói lời nào.
Thông cảm.
Từ nhỏ đến lớn, hai chữ tôi nghe nhiều nhất chính là “thông cảm”.
Đám tang tiêu hết 47 triệu đồng
Tất cả là tiền của tôi.
Tôi ghi chép lại từng khoản vào một cuốn sổ.Không phải để đòi lại, mà là sợ sau này họ không thừa nhận.Phần tiếp theo dưới bình luận ⬇️
07/08/2026
Ở bên Thái tử gia suốt 3 năm, sinh cho anh 2 đứa con. Đến ngày anh đưa ra cái giá 10 tỷ để chia tay, tôi còn chưa nghe hết đã cầm tiền biến mất. Mãi về sau mới biết, số tiền ấy vốn chẳng phải phí chia tay.
Tôi khẽ hôn lên trán con.
“Đợi khi nào mẹ vui hơn rồi mẹ kể nhé.”
Khoảnh khắc máy bay lao vút lên tầng mây, tôi nhắm mắt lại.
Ba năm rồi.
Ba năm ở bên người đàn ông ấy, sinh cho anh hai đứa con, sống trong biệt thự của anh, lái xe của anh, tiêu bằng thẻ đen của anh.
Thế nhưng…
Tôi chưa từng bước chân vào phòng ngủ chính của anh.
Chưa từng nghe anh giới thiệu với bất kỳ ai rằng:
“Đây là vợ tôi.”
Ngay cả khoản tiền 10 tỷ chia tay, anh cũng chỉ nhờ luật sư đứng ra truyền đạt.
Tôi còn chẳng buồn nghe hết.
Ký tên.
Nhận tiền.
Biến mất.
Tôi từng nghĩ, đó chính là kết thúc của câu chuyện.
Về sau tôi mới biết…
Ngày tôi rời đi, anh nổi trận lôi đình, đập nát cả phòng làm việc.
Cũng về sau tôi mới biết…
10 tỷ ấy vốn chẳng phải tiền chia tay.
Mà là cách duy nhất anh có thể giữ tôi lại.
Ngày Chu Nghiễn Bạch nói sẽ cho tôi 10 tỷ, tôi đang pha sữa cho con gái.
Luật sư ngồi ngay ngắn trên ghế sofa phòng khách, mặc vest chỉnh tề, chiếc cặp tài liệu đặt vuông vức bên cạnh.
“Cô Khương, ý của Tổng giám đốc Chu là, hai đứa trẻ sẽ do cô nuôi. 10 tỷ tiền mặt sẽ được chuyển một lần vào tài khoản của cô. Trong vòng ba ngày, cô cần dọn khỏi biệt thự và ký vào bản thỏa thuận bảo mật này.”
Tôi không ngẩng đầu.
Ba muỗng sữa.
Nước bốn mươi lăm độ.
Lắc đều.
Con gái nằm trong xe nôi khóc oe oe.
Con trai ngồi trên thảm phòng khách, chăm chú xếp gạch.
“Cô Khương?”
“Tôi nghe rồi.”
“Vậy bản thỏa thuận này…”
“Không cần xem.”
Tôi nhét bình sữa vào miệng con gái rồi ngẩng lên.
“Chỉ cần 10 tỷ vào tài khoản, tối nay tôi sẽ dọn đi.”
Luật sư sững người.
Có lẽ ông ấy đã chuẩn bị ba tiếng đồng hồ lời lẽ đàm phán, vậy mà tôi chỉ mất chưa đến một phút.
“Tổng giám đốc Chu còn nói, nếu cô không hài lòng với số tiền…”
“Tôi hài lòng.”
“Về quyền nuôi con…”
“Tôi sẽ đưa các con đi.”
“Ý của Tổng giám đốc Chu là, mỗi tháng anh ấy muốn đến thăm…”
“Được.”
Luật sư há miệng định nói gì đó rồi lại thôi.
Tôi bế con gái đứng dậy.
“Còn việc gì nữa không?”
“Tổng giám đốc Chu hỏi… cô có lời gì muốn nhắn lại cho anh ấy không?”Tôi nghĩ một lúc.
“Không có.”
Chiều hôm đó, tôi chỉ mất hai tiếng để thu dọn hành lý.
Ba năm trước, lúc bước vào căn biệt thự này, tôi mang theo hai chiếc vali.
Ba năm sau, lúc rời đi…
Vẫn chỉ hai chiếc vali.
Thứ nhiều thêm chỉ là đồ của hai đứa nhỏ.
Bảo mẫu vừa gấp quần áo vừa đỏ hoe mắt.
“Cô Khương… cô và Tổng giám đốc Chu thật sự…”
“Đừng gọi tôi là cô Khương nữa.”
“Vậy gọi là…”
“Cứ gọi tôi là Khương Vãn.”
Tôi bỏ bộ xếp hình của con trai vào túi.
“‘Cô Khương’ là cách người ngoài gọi.”
Bảo mẫu không hiểu.
Nhưng bà ấy cũng chẳng dám hỏi.
Bảy giờ tối.
Tài xế lái xe đến trước cửa.
Tôi đặt con trai vào ghế an toàn, địu con gái trước ngực.
Điện thoại bỗng rung lên.
Chu Nghiễn Bạch nhắn tin.
“Đã ký thỏa thuận chưa?”
“Tôi ký rồi.”
Anh nhắn tiếp.
“Đã nhận 10 tỷ chưa?”
Tôi nhìn tin nhắn ngân hàng.
Một khoản chuyển khoản với hàng loạt con số 0 phía sau.
“Nhận rồi.”
“Vậy cô đi đi.”
Tôi không trả lời nữa.
Khi xe rời khỏi khu biệt thự, con trai bỗng hỏi:
“Mẹ ơi… nhà của bố không cần chúng ta nữa sao?”
Tôi ôm con vào lòng.
“Là chúng ta không cần nhà của bố nữa.”
“Tại sao vậy?”
“Vì mẹ mệt rồi.”
Con còn quá nhỏ để hiểu thế nào là mệt.
Nhưng con biết mắt mẹ đỏ hoe.
Thế là ngoan ngoãn im lặng.
Qua gương chiếu hậu, ánh đèn biệt thự vẫn sáng.
Có lẽ Chu Nghiễn Bạch vẫn đang ở trong phòng làm việc.
Anh lúc nào cũng ở đó.
Ba năm sống chung.
Số lần anh bước vào phòng tôi…
Có thể đếm trên đầu ngón tay.
Mà mỗi lần vào…
Đều là vì con.
Không.
Phải nói là…
Để “làm” ra con.
Lần đầu tiên…
Là do mẹ anh ép.
Bà cụ nhà họ Chu ôm gia phả khóc lóc, nói nhà họ Chu ba đời độc đinh, không thể tuyệt tự.
Chu Nghiễn Bạch lạnh mặt gõ cửa phòng tôi.
“Khương Vãn, sinh cho tôi một đứa con. Tôi cho cô 100 triệu.”
Khi ấy tôi vừa tốt nghiệp đại học.
Nghèo đến mức tiền thuê nhà cũng không có.
100 triệu.
Có làm ba đời cũng chẳng kiếm nổi.
Tôi đồng ý.
Một đêm sau…
Tôi mang thai.
Sinh được một cậu con trai.
Bà cụ họ Chu vui mừng khắp nơi khoe khoang.
Nhưng bà khoe là:
“Giống nhà họ Chu.”
Chứ chưa từng nhắc đến “con dâu.”
Lần thứ hai…
Bà cụ lại muốn có thêm cháu.
Bà nói một đứa không đủ.
Phải có hai.
Chu Nghiễn Bạch lại tìm đến.
Lần này anh không nói đến tiền.
Chỉ nói bốn chữ.“Sinh thêm một đứa.”
Tôi cũng không từ chối.
Bởi tôi nhận ra…
Ở trong căn biệt thự này, ăn mặc không phải lo, mỗi tháng còn có 500 nghìn tiền tiêu vặt.
Vẫn tốt hơn ra ngoài bươn chải.
Ngày con gái chào đời…
Chu Nghiễn Bạch không đến bệnh viện.
Bà cụ họ Chu nhìn cháu một cái rồi nói:
“Là con gái cũng được.”
Nói xong liền rời đi.
Trong phòng sinh.
Chính tôi tự ký giấy xuất viện.
Khi ấy tôi đã hiểu…
Cuộc sống này không thể tiếp tục nữa.
Không phải vì anh không yêu tôi.
Mà là…
Anh đến giả vờ cũng lười.
Chương 2
Ngày thứ ba sau khi rời khỏi biệt thự, tôi đưa hai con đến ở khách sạn tại Tam Á.
10 tỷ đã vào tài khoản.
Tôi không vội mua nhà.
Trước tiên phải nghĩ xem sau này sẽ sống thế nào.
Con trai vùng vẫy trong bể bơi.
Con gái ngủ ngon trong xe nôi.
Tôi nằm trên ghế dài, cầm điện thoại lướt WeChat.
Trợ lý của Chu Nghiễn Bạch vừa đăng một dòng trạng thái:
“Hôm nay tâm trạng Tổng giám đốc Chu rất tệ. Mọi người tự bảo trọng.”
Ảnh đính kèm là phòng làm việc đầy mảnh vỡ của chiếc tách trà.
Tôi tiện tay bấm thích.
Ba giây sau.
Bài đăng bị xóa.
Ngay sau đó, Chu Nghiễn Bạch nhắn tin tới.....................HẾT PHẦN 1
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 ( PHẦN KẾT ) của cȃu cҺuүệп dưới phần Ьình luận ƌầu tiên
👇👇👇
07/08/2026
Cô Gái Nằm Viện Không Ai Thăm, Chỉ Có Anh Xe Ôm Ở Lại Chăm Sóc… Đến Khi Biết Danh Tính Thật Của Anh, Cả Bệnh Viện S//ố/c Nặ/ng...
Một tuần liền, giường bệnh số 18 ở khoa hồi sức gần như không có lấy một người thân ghé thăm.
Mỗi sáng, các y tá đều nhìn thấy một cô gái trẻ khoảng hai mươi lăm tuổi nằm bất động trên giường, gương mặt t//ái nhợt vì vừa trải qua ca phẫ//u th//uật nguy hiểm. Chiếc điện thoại đặt bên cạnh chưa từng reo. Bó hoa trên đầu giường cũng không có. Ngay cả một hộp cháo nóng cũng chẳng ai mang đến.
Thế nhưng, điều khiến cả khoa chú ý lại là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi.
Anh mặc chiếc áo khoác xe ôm công nghệ đã bạc màu, khuôn mặt rám nắng, bàn tay đầy vết chai. Sáng nào anh cũng xuất hiện đúng bảy giờ, lặng lẽ mua cháo, thay nước, lau người, gội đầu và ngồi bên giường bệnh đến tận tối muộn.
Không ai biết anh là ai.
Có người hỏi:
"Anh là chồng cô ấy à?"
Anh chỉ cười.
"Không."
"Là anh trai?"
Anh lắc đầu.
"Cũng không."
"Có họ hàng?"
Anh vẫn chỉ cười nhẹ.
"Không."
Câu trả lời ấy khiến ai cũng ngạc nhiên.
Không phải chồng.
Không phải người thân.
Không họ hàng.
Vậy tại sao lại tận tụy đến vậy?..
Cô gái tên Minh Anh.
Ba ngày trước, cô gặp TNGT trên đường đi làm. Lúc ấy, người đầu tiên lao tới không phải người quen.
Mà chính là anh xe ôm tên Hoàng.
Anh bỏ luôn cuốc xe đang chở khách, bế Minh Anh lên taxi, ứng trước toàn bộ tiền viện phí rồi ở lại ký giấy cấp cứu khi bệnh viện không liên lạc được với người nhà.
Đến khi bác sĩ hỏi:
"Anh là người thân?"
Hoàng chỉ đáp một câu:
"Nếu không có ai thì cứ ghi tên tôi."..
Sau ca m//ổ, bệnh viện nhiều lần gọi vào danh bạ của Minh Anh.
Cha.
Không bắt máy.
Mẹ.
Tắt nguồn.
Bạn trai.
Sau khi nghe thông báo phải đóng thêm viện phí, anh ta chỉ lạnh lùng nói:
"Chúng tôi chia tay rồi."
Rồi cúp máy.
Cả khoa ai cũng lắc đầu.
Ngay cả điều dưỡng lâu năm cũng thở dài.
"Đúng là lúc hoạn nạn mới biết lòng người."..
Hoàng thì khác.
Ban ngày chạy xe kiếm tiền.
Ban đêm ngủ gục ngoài hành lang bệnh viện.
Có hôm trời lạnh, anh lấy luôn áo khoác đắp lên người Minh Anh còn mình chỉ mặc chiếc áo thun mỏng.
Một y tá thương tình hỏi:
"Anh chăm cô ấy như vậy vì yêu cô ấy à?"
Hoàng im lặng rất lâu.
Rồi nói:
"Tôi nợ cô ấy."
Câu trả lời càng khiến mọi người tò mò.Nợ?Một anh xe ôm và một cô gái văn phòng nhìn chẳng có chút liên quan.
Họ đã gặp nhau từ bao giờ?..
Ngày thứ tám.
Minh Anh tỉnh lại.
Việc đầu tiên cô nhìn thấy là Hoàng đang ngồi ngủ gật trên chiếc ghế nhựa.
Đôi mắt cô đỏ hoe.
"Anh... là ai?"
Hoàng cười.
"Người qua đường thôi."
"Chính anh cứu tôi?"
Anh gật đầu.
"Ừ."
"Tại sao anh còn ở đây?"
"Không yên tâm."
Chỉ bốn chữ đơn giản.
Nhưng khiến Minh Anh bật khóc.
Trong suốt tám ngày nằm viện, người thân bỏ mặc.
Người xa lạ lại không rời nửa bước...
Những ngày sau đó, hai người dần trò chuyện nhiều hơn.
Hoàng ít nói.
Mỗi lần Minh Anh hỏi về gia đình, anh đều lảng sang chuyện khác.
Anh chỉ bảo mình chạy xe ôm đã gần mười năm.
Không nhà.
Không vợ.
Cũng chẳng còn ai.
Minh Anh thương người đàn ông trước mặt.
Một người sống nghèo nhưng giàu lòng tử tế...
Cho đến một buổi chiều.
Một đoàn xe sang bất ngờ dừng kín cổng bệnh viện.
Hơn mười người mặc vest bước xuống....HẾT PHẦN 1, BÌNH LUẬN CHỮ "CÓ" ĐỂ ĐỌC PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN!
07/08/2026
Dựng rạp cưới ngoài ngõ trước 1 tuần, đến hôm làm tiệc chính thì cả làng không ai đến, vợ chồng tôi sững sờ khi biết bí mật...
Cách đây 1 tháng, vợ chồng tôi tổ chức đám cưới cho con trai. Cũng như mọi nhà, chúng tôi dựng rạp ngoài ngõ cho tiện. Dĩ nhiên, vào ngày gửi thiệp mời hàng xóm, tôi đã xin phép đàng hoàng vì rạp cưới sẽ ảnh hưởng đến giao thông. Mọi người đều hoan hỉ.
Vì lần đầu cưới con, lại là dân kinh doanh có nhiều bạn bè khách khứa, vợ chồng tôi muốn dựng rạp lớn hơn thường lệ. Thay vì rạp thường, chúng tôi thuê hẳn rạp sự kiện.
Chồng tôi còn quyết định dựng rạp ngoài ngõ trước cả tuần để tiện tiếp đón anh em, bạn bè đến thăm hỏi. Thấy vậy, bố mẹ chồng khuyên: “Làm gì cũng phải nghĩ đến hàng xóm láng giềng. Dựng rạp cả tuần, người ta còn làm ăn gì được nữa”
Nhưng chồng tôi gạt đi: “Gớm, cả đời cưới con được mấy lần mà ông bà cứ lo xa. Hàng xóm phải thông cảm chứ. Bao năm nay con cũng cho họ nhờ mãi rồi”.
Tôi cũng đồng tình với quan điểm đó. Nào ngờ, rắc rối thực sự xảy đến. Xóm tôi có 1 nhà đang xây, 1 nhà thì có kho hàng kinh doanh phải vận chuyển ra vào cả ngày....Xem tiếp tại bình luận 👇👇
07/08/2026
Rời bỏ quê hương cô gái sang Đài Loan làm ô sin để tìm cha đẻ, không ngờ ông chủ lại là người cha thất lạc 40 năm...
Đêm ấy, tôi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ ở hòn đảo Bành Hồ xa xôi, mở hành lý ra và sững người khi không thấy chiếc túi gấm nhỏ đựng hai vật quý giá nhất đời mình. Tôi hoảng loạn lục tung từng lớp áo quần, mở hết các ngăn tủ, lật từng góc giường nhưng tất cả đều trống rỗng. Tấm hình cũ không còn, chiếc nhẫn vàng cũng biến mất. Tôi gục xuống sàn, nước mắt trào ra như một đứa trẻ vừa đánh mất điểm tựa duy nhất.
Tôi tên là Nguyễn Mai Phương, sinh năm 1970 tại vùng quê miền núi Yên Bái. Tôi quyết định sang xứ đảo xa xôi làm công việc chăm sóc người già với một tâm nguyện đau đớn: tìm lại người cha ruột tên là Lâm Vĩnh Phát, người mà tôi chưa từng một lần được gặp mặt. Và giờ đây, những chứng tích duy nhất có thể dẫn tôi đến bên ông đã không còn.
Ký ức đưa tôi trở về ngày cưới của mình năm 20 tuổi. Khi tôi chuẩn bị bước ra chào họ hàng, người cô ruột kéo tôi vào phòng kín, ánh mắt ngấn lệ. Cô trao cho tôi gói gấm đỏ và ngậm ngùi chia sẻ: "Phương à, cô không phải mẹ ruột của con. Mẹ con đã qua đời vì bệnh nặng chỉ hai tháng sau khi sinh con ra. Trước lúc nhắm mắt, mẹ gửi con lại cho cô và dặn sau này hãy giúp con tìm lại cội nguồn."
Cô kể lại rằng mẹ tôi tên là Lê Thị Mai, thời trẻ từng làm nhân viên bán hàng tại Philippines. Năm 1969, bà gặp ông Lâm Vĩnh Phát – một thương gia trẻ tuổi đến từ Đài Bắc. Hai người trao trọn trái tim cho nhau và mẹ mang thai tôi. Nhưng vì biến cố gia đình đột ngột ở quê nhà, mẹ phải vội vã trở về Việt Nam. Thời thế cách trở, ông Phát sợ sẽ lạc mất người yêu nên đã trao lại tấm hình kỷ niệm có chữ ký của ông cùng chiếc nhẫn khắc tên hai người, hẹn ngày đoàn tụ. Đáng tiếc, hoàn cảnh lịch sử khốc liệt cùng căn bệnh hiểm nghèo đã cướp đi sự sống của mẹ khi tôi vừa tròn hai tháng tuổi. Cô dặn tôi hãy giữ kỹ hai vật này để làm manh mối tìm cha.
Cuộc sống riêng của tôi sau này trải qua nhiều gập ghềnh, cay đắng. Năm 2005, khi các con đã trưởng thành, tôi quyết định lên đường sang xứ người làm thuê để thực hiện tâm nguyện lớn nhất đời mình. Tôi cẩn thận giấu kỷ vật dưới đáy vali, được phân công đến thành phố Đào Viên để chăm sóc một cụ bà lâm bệnh nặng – người mà tôi không hề hay biết chính là vợ của ông Phát.
Trong những ngày làm việc tại đây, tôi luôn giữ sự cẩn trọng và tận tụy. Dù hoàn cảnh khó khăn, tôi vẫn giữ vững lòng tự trọng. Có lần ông chủ nhà ngỏ ý tặng tôi một khoản tiền thưởng lớn để gửi về quê, nhưng tôi lịch sự từ chối vì chỉ muốn nhận đúng số tiền từ sức lao động của mình. Sự chân thành ấy đã tạo nên một sợi dây gắn kết ấm áp giữa tôi và gia đình ông.
Một đêm nọ, vì quá nhớ nhà và thương nhớ người cha chưa từng biết mặt, tôi lặng lẽ mang tấm hình và chiếc nhẫn ra ngắm rồi vội cất vào tủ quần áo khi nghe tiếng gọi của bà chủ. Không ngờ, chỉ một tuần sau, cụ bà trút hơi thở cuối cùng. Gia đình thu xếp xong công việc, tôi nhận nhiệm vụ mới và phải chuyển sang phụ giúp một gia đình khác ở đảo Bành Hồ. Do đi gấp gáp, nửa tháng sau khi đã ổn định ở chỗ ở mới, tôi mới mở lại hành lý và bàng hoàng nhận ra gói gấm quý giá đã không còn bên mình...
Phần 1 đã hết, bình luận "OK" để đọc phần 2 dưới bình luận
07/08/2026
Mời 25 người bạn đồng niên đến dự đám cưới của con gái nhưng 3 mâm đấy chỉ mừng đúng duy nhất cái phong bì 1 triệu, tôi tiếc tiền làm cỗ bị l;;ỗ mất 2 triệu, hôm sau đọc tin nhắn các bạn chê trách trong nhóm lớp tôi mới giật mình xem lại ...."Ngày cưới con gái lẽ ra phải là một ngày vui trọn vẹn, vậy mà chỉ vì 3 mâm bạn đồng niên, tôi lại rơi vào tình cảnh vừa lỗ tiền vừa mất tình bạn. Chỉ đến khi đọc những lời chê trách trong nhóm lớp, tôi mới giật mình nhận ra điều mà bao lâu nay mình đã vô tình bỏ quên…"
Ngày cưới của con gái, tôi vốn mong muốn tổ chức thật chu toàn, vừa là để con được vui vẻ hạnh phúc, vừa để họ hàng làng xóm nhìn vào mà khen gia đình mình chu đáo. Trong danh sách khách mời, ngoài bà con thân thích, đồng nghiệp, tôi đặc biệt dành riêng ba mâm cho nhóm bạn đồng niên – những người bạn học cùng, chơi cùng từ thuở nhỏ. Tôi nghĩ, đây không chỉ là dịp để các bạn gặp lại nhau sau bao năm, mà còn là cơ hội để tình cảm thêm gắn bó.
Sáng hôm ấy, tôi bận rộn lo toan khắp nơi, vừa sắp xếp lễ, vừa tiếp khách. Nhìn thấy các bạn đồng niên cười nói rôm rả, cụng ly chúc tụng, tôi thầm mừng trong bụng: "Bạn bè mình vẫn còn giữ nghĩa, chịu khó đi xa gần đến chia vui." Không ngờ, niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Khi dọn dẹp sau tiệc, vợ tôi mở phong bì từ bàn bạn bè, trên đó ghi "Nhóm bạn đồng niên". Bên trong vỏn vẹn đúng một triệu đồng. Tôi ngẩn người. Tính sơ sơ, ba mâm, hơn hai chục người, mà chỉ có một cái phong bì tập thể. Trong khi tiền cỗ, tiền đồ ăn, nước uống, tính ra riêng ba mâm ấy tôi đã bỏ ra gần 3 triệu. Như vậy, chỉ riêng khoản này tôi đã lỗ mất gần 2 triệu.
Tối hôm đó, khi khách khứa đã về hết, con gái tôi còn cười bảo:
– "Bố ạ, quan trọng là ngày vui, đừng tính toán tiền bạc nhiều."
Tôi nghe thì gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi chạnh buồn. Không phải tôi tiếc một triệu hay hai triệu, mà tôi hụt hẫng ở chỗ, những người tôi luôn nghĩ là bạn bè thân thiết, cuối cùng lại thờ ơ đến vậy...vui lòng xem tiếp dưới bình luận đầu tiên 👇
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Contact the business
Telephone
Website
Address
Main Street
Luganville
Opening Hours
| Monday | 07:00 - 17:00 |
| Tuesday | 07:00 - 17:00 |
| Wednesday | 07:00 - 17:00 |
| Thursday | 07:00 - 17:00 |
| Friday | 07:00 - 17:00 |
| Saturday | 07:00 - 17:00 |
| Sunday | 07:00 - 17:00 |